Topic:   Meditation
Author: Swami Sitaramananda   DATE: Jun 25, 2015   Comments: 0

BLOG - VIETNAM YOGA

Kỷ luật bản thân: Cánh cửa dẫn đến hạnh phúc

Bạn cần xác định rõ lý do bạn tập yoga và thực hành thiền định.  Phải bám chắc ngay trong tâm và trí của mình mục tiêu là đạt đến niềm vui, sự bình an và hạnh phúc tuyệt đối. Đừng cho việc tập yoga hay thực hành thiền định là hình phạt hay làm mất đi cái điều gì của bạn. Cũng đừng nghĩ điều đó làm cản trở bước tiến của bạn. Cần hiểu rõ mục tiêu của mình, đừng để tâm trí lừa phỉnh mình.

Lấy ví dụ, một đứa trẻ đòi một thỏi sô cô la, nhưng người mẹ lại bảo: “Không, con nên ăn bánh mì, hoặc trái cây, không được ăn sô cô la nữa”. Không cho con ăn sô cô la không có nghĩa bà mẹ muốn hành hạ gì con mình. Đứa bé thấy đau khổ vì không được cái nó muốn là ăn sô cô la mà thôi. Việc người mẹ từ chối không phải là để gây cho nó sự đau khổ, dù ta thấy đứa bé gào khóc và ra vẻ khổ sở. Người mẹ muốn cái gì đó tốt lành cho con thay vì là sô cô la. Bà biết rõ việc ăn quá nhiều đường không tốt cho con mình. Còn đứa trẻ thì không thấy được nó đang nhiễm thói quen dẫn  đến đường huyết cao.

Bạn nên suy gẫm những ý tưởng này và rèn luyện tâm trí của mình khi hiểu ra rằng việc thực hành kỷ luật bản thân không phải là bạn đang bỏ đi hạnh phúc của mình. Mà thực tế, việc kỷ luật bản thân  sẽ mở cánh cửa đưa bạn đến hạnh phúc thật sự lâu bền. Bạn cần nhận thức được điều này. Nếu không, tâm trí sẽ trỗi dậy đủ mọi ý tưởng xuyên tạc ý định của bạn. Tâm trí sẽ nói cái điều mà nó thích, như: “Tôi có thể đi ra ngoài câu cá hoặc xem phim, hoặc đi chơi biển. Vậy mà không, tôi phải ngồi đây với đôi mắt nhắm lại thế này đây”. Hoặc có những loại ý nghĩ như sau, luồn lách vào trong tâm trí của mình, chẳng hạn: “ Đời tôi còn dài mà. Mười năm nữa thiền cũng được. Bây giờ còn trẻ, tôi có nhiều lựa chọn thì tại sao tôi phải ở đây, làm như thế này?”.

Đủ mọi loại tranh cãi nổi lên trong tâm trí, nào là “ Bạn sao mà khó. Chẳng dễ thương chút nào. Bạn không thương tôi mới không cho cho tôi cái tôi cần. Bạn thật không công bằng, thật đáng ghét, thô lỗ, tàn ác, vân vân và vân vân.”

Khi ta cho tâm trí cái nó muốn thì ta phải cho trong sự ý thức. Sự ý thức trong việc cho tâm trí cái nó mong muốn thì nó sẽ không còn có cớ vòi vĩnh được nữa. Ví dụ, tâm trí muốn kẹo ngọt, ta không cho được vì biết chất ngọt của kẹo gây kích thích tâm trí. Cũng được nếu muốn cho nó, nhưng thay vì một mẩu sô cô la, ta cho nó một ít hạt carob (chất dùng thay cho sô cô la). Rồi bảo với nó: “Nè,  tâm trí ơi, cho bạn đó nhé! ”. Tâm trí sẽ nói: “ Vâng” với bạn. Với  cách cho như vậy thì bạn mới là người quyết định chớ không phải cái tâm trí quyết định cho bạn. Và như vậy là bạn đã thực hiện quyết định cho của mình một cách có ý thức.

Please log into your account before adding a comment. Thank you!